10 dấu hiệu cho biết bé đã sẵn sàng ngồi bô, không cần tập tành nhiều

Khi nói đến chuyện tập cho bé ngồi bô để đi vệ sinh, bố mẹ hãy luôn nhớ rằng thời gian chính là yếu tố quyết định.

Em rất mừng vì cuối cùng cu Bol nhà em đã biết ngồi bô đi vệ sinh như một “người lớn” thực thụ. Thú thật, em sốt ruột chết đi được khi cho con trai 2 tuổi mặc bỉm suốt 24/24. Biết là không nên nhưng một mình mẹ chồng phải chăm cả cháu ngoại lẫn cháu nội, đứa nào cũng tè, “ị” bầy hầy ra đấy thì thương cụ lắm! Bởi vậy, khi gửi con, em phải cho con mang tã suốt là vậy.

Thời gian đầu phải nói là phát hoảng. Do không biết, em đã mua loại tã thơm cho bé. Con chỉ cần mang ít tiếng là mông và hai bên bẹn đỏ ửng. Hôm nào quên không thay tã ngay sau khi con “ị” thì y như rằng nổi hột đỏ đỏ đầy mông, rất thương! Phải sau vài ngày thoa thuốc thì chỗ hăm tã của con mới khỏi. Mỗi lần con bị hăm, em xót lắm luôn í! Sau này biết, khi mua và mặc tã cho con em luôn tránh:

Mùi hương: Tã càng thơm con càng dễ bị kích ứng do da bé cực kỳ nhạy cảm với hương liệu hóa học.

Tã quá nhỏ: Tã mặc cho con phải vừa size, không quá chật để tránh làm tổn thương bộ phận sinh dục của bé (dính môi âm đạo, bít hoặc viêm lỗ sáo…), cũng không nên quá rộng làm chất thải bắn ra ngoài.
Mặc tã sai: Tã quần, tã dán hay tã vải đều có những cách mặc khác nhau. Nếu đóng bỉm cho con sai cách không chỉ khiến bé khó chịu mà còn ảnh hưởng đến khả năng đi tiêu, tiểu của bé.
Tiếc tiền: Tã cũng là khoản chi phí không nhỏ trong số tiền dự trù nuôi con những năm đầu đời nhưng em không vì vậy mà tiếc tiền, không thay tã ngay cho con khi đã bẩn. Nhờ vậy mà sau này con bớt hăm hẳn!


Nhiều đồng nghiệp cũng có khuyên nên tập xi tè, xi “ị” cho con trong bô để bé tự đi vệ sinh vì cu Bol nhà em cũng không còn bé nữa. Khổ nỗi em đi làm suốt, lấy thời gian đâu ra mà tập cho con! Nhưng rồi vì con, em cũng cố dành thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi vào buổi tối tập cho con đi tè, đi tiêu đúng chỗ.



Thời gian đầu, tập cực lắm các mẹ ạ! Cứ bắt ngồi bô là con vùng vằng, khóc thét. May mà một chị trên công ty nghe em than đã chỉ cho cách theo dõi hành vi đi tiêu, đi tiểu của con để biết bắt đầu đúng “thời điểm vàng”. Và đây là những dấu hiệu để em biết con đã sẵn sàng chịu ngồi vào bô:


Bé có vẻ rất quan tâm đến những chiếc bô vệ sinh hoặc đã bắt đầu muốn mặc quần lót;
Bé nhìn chăm chăm các anh chị hoặc bạn đồng trang lứa khi các bé này đang ngồi bô;
Tã bé vẫn khô ráo sau 2 hoặc hơn 2 tiếng đồng hồ;
Bé bắt đầu đi tiêu, đi tiểu vào một giờ nhất định trong ngày dù không chính xác hoàn toàn;
Bé than phiền hoặc tỏ vẻ khó chịu và muốn được thay tã ngay khi bẩn;
Bé có thể làm theo những bước cơ bản mà mẹ hướng dẫn;
Bé đã hiểu được từ “bô” chỉ về vật gì và phân biệt được giữa "tè" và "ị";
Bé chạy đến lay người mẹ và chỉ vào nhà vệ sinh hoặc nắm quần của mình, chạy vào một góc khi mắc tè, mắc “ị”;
Bé có thể tự tụt quần xuống và kéo quần lên;
Bé có thể tự ngồi xuống và đứng lên khi dùng bô.

Nhờ theo dõi những dấu hiệu này ở con mà em biết mình nên bắt đầu từ lúc nào để con chịu hợp tác hơn. Sau đó, em mua bô về, không nói nó là của ai cả. Ngay lập tức, thằng bé xí ngay “của con, của con”.

Chắc có lẽ vì đã lỡ xí nên cu cậu làm theo răm rắp những gì mà em hướng dẫn. Ngoài ra, nhờ hỏi bà và quan sát con, em cũng biết được giờ con thường xuyên đi tè, đi tiêu để bắt bé ngồi vào bô đúng thời điểm. Sau ba, bốn lần như thế, dần dần con cũng tự mình đi tiêu, đi tè mà không cần phải đợi mẹ hay bà nhắc nhở. Cách này áp dụng mẹ vừa nhàn tênh mà con cũng vừa vào nếp sinh hoạt rất đâu ra đấy, sướng lắm cơ!

Giờ thì mẹ nào muốn tập cho con ngồi bô dễ dàng, có thể áp dụng cách naày của em thử xem sao nhé!